"Tiểu Trần, cháu chạy đi đâu thế? Sao đến muộn lâu vậy?" Chú Từ kéo tay Trần Ca, sợ hắn chịu thiệt nên kéo tuột hắn ra sau lưng mình.
"Cháu vừa từ phân cục thành phố về, phối hợp với cảnh sát phá một vụ án giấu xác ạ."
"Hả?"
Không chỉ chú Từ, ngay cả mấy kẻ đang vây quanh cũng khựng lại. Câu trả lời của người bình thường đáng lẽ phải là tắc đường, đi vệ sinh hay đại loại thế chứ? Chủ đề câu chuyện bẻ lái gắt quá rồi đấy, hoàn toàn không theo kịch bản thông thường chút nào!
"Án giấu xác á?" Chú Từ ngơ ngác nhìn Trần Ca, bỗng nhiên quên béng mất mình định nói gì.
"Vâng, không giống vụ thảm sát cả nhà lần trước, vụ này chắc sẽ không công khai đâu ạ."
Lại còn có lần trước? Án thảm sát cả nhà? Mấy gã vốn đang hùng hổ vây quanh bên ngoài bỗng nhiên chột dạ, tự dưng rén ngang.
"Được rồi, chú cứ để cháu xử lý cho." Trần Ca bước ra đứng trước mặt mấy gã kia: "Các anh tìm tôi có việc gì?"
Hắn đứng một mình ở đó nhưng khí thế lại áp đảo đối phương không ít. Mấy kẻ chắn trước cửa nhà ma đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng một gã trung niên lùn nhất bị đùn ra phía trước đầy ngượng ngập.
"Chúng tôi là người của Studio Tần Quảng. Tối qua cậu đã dùng thủ đoạn cạnh tranh không lành mạnh, thuê seeder tung tin đồn nhảm, gây tổn hại đến danh dự của Tần Quảng..."
"Tôi dùng thủ đoạn cạnh tranh không lành mạnh á? Các anh chụp mũ giỏi thật đấy, ai đạo nhái ai, trong lòng các anh không tự biết sao?" Trần Ca thẳng thừng ngắt lời gã: "Không có việc gì thì mời các anh đi cho, đừng làm phiền du khách của tôi tham quan."
"Tần Quảng livestream chỉ là trùng hợp chọn cùng một địa điểm với cậu thôi. Cậu không thể cậy mình livestream ở đó trước mà bảo người đến sau đạo ý tưởng của cậu được." Gã trung niên vẫn chưa chịu rời đi, cố phân bua.
"Cứ thử đối chiếu video livestream của tôi và Tần Quảng mà xem, màn suy luận trong căn phòng lúc mở đầu y hệt nhau, toàn bộ quá trình đều là bắt chước, thế mà còn không gọi là đạo nhái à?"
"Anh ấy chỉ bắt chước cậu đoạn mở đầu thôi, diễn biến phía sau đều có sự sáng tạo riêng. Cái này căn bản không gọi là đạo nhái, cùng lắm chỉ tính là đu trend thôi."
Trần Ca chưa từng thấy kẻ nào mặt dày vô sỉ đến mức này, đúng là nói thêm nửa câu cũng bằng thừa. Hắn lười đôi co với đối phương, bèn mở rào chắn của nhà ma ra chuẩn bị đón khách.
"Cậu là streamer mới, chúng tôi hiểu suy nghĩ của cậu, nhưng cậu phải biết 'ké fame' của đại streamer không dễ ăn thế đâu." Gã trung niên rút từ trong túi xách ra một tệp tài liệu. Thoạt đầu Trần Ca còn tưởng là thư cảnh cáo của luật sư hay đại loại thế, nhưng rõ ràng hắn đã đánh giá quá cao quyết tâm của đối phương.
"Cậu không phải người trong giới này, có những chuyện cậu không hiểu đâu. Rất nhiều đại streamer đều là do tiền bạc và lưu lượng tương tác đắp nặn nên. Bây giờ nhìn thì có vẻ cậu ké được fame, đà tăng trưởng rất bốc, nhưng nền tảng không bao giờ vì một người mới mà đắc tội với Tần Quảng đâu. Bởi vì Tần Quảng là do nền tảng nâng đỡ, lợi ích của anh ấy gắn liền với nền tảng." Gã trung niên giơ xấp tài liệu trong tay lên: "Vẫn là câu nói đó, hợp tác thì đôi bên cùng có lợi. Nếu cậu đồng ý chấm dứt hành vi công kích ác ý Tần Quảng và công khai xin lỗi trên trang cá nhân, chúng tôi sẽ bồi thường cho cậu một khoản. Nhưng nếu cậu cứ cố chấp, tiếp tục thuê seeder vào phòng livestream của Tần Quảng dắt mũi dư luận để kéo view cho mình, vậy chúng tôi sẽ liên hệ với nền tảng khóa toàn bộ kênh đề xuất của cậu."
"Đừng có hễ thấy bất lợi là đổ tội cho seeder, tội này seeder không gánh đâu, chẳng qua là người qua đường cũng chướng mắt quá thôi." Trần Ca căn bản chẳng bận tâm đến lời đe dọa của đối phương, bởi vì nền tảng từ trước đến nay chưa từng xếp cho hắn bất kỳ đề xuất nào. Ngay cả bản thân hắn còn chẳng hiểu tại sao mình lại thu hút được nhiều sự chú ý đến thế."Cả giận mất khôn chẳng có lợi cho ai cả, cậu cứ suy nghĩ kỹ lại đi." Thái độ của gã trung niên đã dịu đi hẳn, chẳng còn chút cứng rắn nào như lúc chặn cửa ban nãy. Vốn dĩ cả bọn năm, sáu người kéo đến đây định hưng sư vấn tội, khí thế hùng hổ lắm, nhưng còn chưa kịp làm gì đã bị một câu của Trần Ca làm cho rối loạn toàn bộ kế hoạch.
Thật ra chuyện này cũng chẳng trách bọn họ được. Người bình thường có ai ngờ nổi Trần Ca vừa mở miệng ra đã nhắc tới án giấu xác với án diệt môn cơ chứ, nghe thôi đã thấy rợn tóc gáy rồi.
"Không cần suy nghĩ đâu, tôi đã nắm được điểm ăn khách trong các video ngắn và livestream của mình rồi. Dù có bị ép rời khỏi nền tảng này, tôi vẫn có thể nhanh chóng gom lại lượng fan mới thôi." Trần Ca gạt người của Studio Tần Quảng sang một bên, gọi Từ Uyển chuẩn bị mở cửa đón khách.
Chạy đôn chạy đáo suốt cả đêm, hắn quả thực đã thấm mệt nên ngồi lỳ ở bên ngoài bán vé.
Đợi vài đợt khách đầu tiên trải nghiệm xong, mấy người của Studio Tần Quảng lại lân la chạy tới.
"Mấy người là cao dán da chó đấy à, sao mà dai như đỉa thế? Không tham quan thì đừng có cản đường được không?" Tượng đất cũng có ba phần nóng nảy, Trần Ca thấy nãy giờ mình đã rất lịch sự rồi, vậy mà đám người này vẫn cứ cố tình quấy rầy.
"Ai bảo chúng tôi không tham quan? Bọn này cũng muốn vào nhà ma của cậu trải nghiệm một chút, để xem cái gọi là nhà ma đáng sợ nhất Cửu Giang của cậu ghê gớm đến mức nào." Hai thanh niên của Studio Tần Quảng đeo balo, đứng chắn ngay trước rào chắn.
"Các người cũng muốn vào tham quan à?" Chồn chúc tết gà chắc chắn chẳng có ý tốt, Trần Ca vẫn chưa đoán được tính toán của bọn họ, chỉ cảm thấy đám này đang có mục đích khác.
"Nếu cậu sợ chúng tôi bóc mẽ chiêu trò quảng cáo láo của cậu, thế thì bọn này không vào nữa vậy." Trong hai thanh niên, có một gã dáng người vạm vỡ, nhìn qua là biết dân chăm tập gym. Hắn mặc áo ba lỗ, cố tình khoe cơ bắp cuồn cuộn ra ngoài.
Trần Ca bị gã thanh niên này chọc cho bật cười: "Đừng trách tôi không nhắc trước nhé, người gần nhất nói câu này là đi bộ vào, nhưng lúc ra thì phải nằm cáng đấy."
"Nghe cậu nói thế, tôi lại càng muốn thử rồi." Đứng cạnh gã cơ bắp là một thanh niên đeo kính, trông khá thư sinh nhã nhặn: "Từ nhỏ tôi đã mê phim kinh dị. Trước khi được anh Tần tuyển vào studio, tôi còn từng theo vài đoàn phim kinh dị tới hiện trường quay. Chỉ tiếc là mấy bối cảnh của đoàn phim dựng giả trân, nhìn chẳng có tí cảm giác nào."
"Tôi rất thích những người đam mê tìm kiếm cảm giác mạnh như các cậu đấy." Trần Ca vén tấm rèm đen cản sáng lên: "Vào đi, nhưng trước tiên phải ký thỏa thuận miễn trừ trách nhiệm đã."
Chuột bạch tự dâng tới tận cửa, sao Trần Ca nỡ từ chối được chứ? Nụ cười trên mặt hắn bỗng chốc trở nên chân thành hơn mấy phần.
Chú Từ đứng bên cạnh vừa nhìn thấy nụ cười trên mặt Trần Ca thì không khỏi rùng mình một cái. Trong đầu ông lập tức hiện lên hình ảnh cả đám sinh viên trường y nằm la liệt trên đất dạo nọ.
Ho khan một tiếng, chú Từ kéo Trần Ca lại: "Tiểu Trần, đừng làm quá trớn đấy, dù sao bây giờ bọn họ cũng đang là du khách."
"Diễn cũng giống thật đấy, các người bắt đầu tung chiêu dạo đầu rồi à?" Trần Ca còn chưa kịp lên tiếng, gã thanh niên đeo kính đã làm như mình thấu suốt mọi chuyện, vẻ mặt vô cùng khinh khỉnh: "Trước khi tới đây tôi đã lướt xem đánh giá về nhà ma trên mạng rồi. Có người bảo ông chủ nhà ma này biết chút tâm lý học, hôm nay tận mắt chứng kiến quả nhiên danh bất hư truyền."
Chú Từ cạn lời nhìn gã, tâm lý cái con khỉ khô ấy! Nếu không phải sợ xảy ra án mạng, chú mày nghĩ ông đây rảnh rỗi đi quản các người chắc!
"Cháu biết chừng mực mà, chú không cần lo đâu." Trần Ca dẫn hai gã thanh niên vào trong nhà ma, tận mắt nhìn bọn họ ký tên vào bản thỏa thuận miễn trừ trách nhiệm.Gã mặc áo ba lỗ, dáng người vạm vỡ tên là Chu Giai Ninh, còn gã đeo kính, dáng người gầy gò tên là Phí Hữu Lượng.



